"Bà Xã à! " ... Em yêu chị...

Nếu có thể quay về khoảng thời gian đó. Em nhất định sẽ không mềm lòng mà đồng ý lời tỏ tình của chị. Vì đến cuối cùng cả hai cũng chẳng thể nào bước đi trên 1 con đường để hôm nay chúng ta chỉ có thể là người lạ... Chúc mừng chị và anh ấy người không chơi game này và cũng chả biết em là ai hạnh phúc. Giờ đây chỉ còn lại kí ức và kỉ niệm riêng mình em giữ lại và chịu đựng, chị đã từng hỏi em rằng sau này chúng ta không còn bên nhau thì em có định theo người khác không?tại sao em lại không hề nghĩ đó là câu nói thật mà lại nghĩ chỉ là trêu đùa tại sao em lại trả lời là có để chị rời xa em.

Em vẫn còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau là em đã loa "Chán cần người tâm sự" và chị đã pm cho em. Và em lại ngu ngốc lao đầu vào yêu chị, làm nũng với chị vẫn yêu chị dù chị không đẹp không giàu và đầy khuyết điểm. Khi em theo chị về quê chị, dù em cố hỏi chị nên giới thiệu về em như thế nào với người nhà, nhưng trong lòng em mong chị thừa nhận em là người "yêu"...Nhưng sai rồi điều đó là do em tự nhận chị đã giới thiệu em là người em gái quen biết qua mạng. Những gì em đã dành cho chị chỉ là tình cảm giữa chị em gái sao? Em trách chị không dũng cảm vốn đã cùng nhau trải qua chặn đường dài như vậy, đến cuối cùng lại hèn nhát lựa chọn buông tay, từ bỏ những ngày tháng ấm nồng. Và điều chị làm em đau nhất đó là ngày cưới của chị đã gửi thiệp cho em tại sao chị phải làm thế ???

Nếu không phải vì gia đình chị ngăn cấm tình yêu đồng giới này thì có lẽ em và chị đã được bên nhau rồi nhỉ? "Bà Xã à! " ... Em yêu chị...